Aa
Lời Thứ Hai của Gióp: Đáp Lời Ê-li-pha
1Rồi Gióp đáp lại rằng:
2“Ước gì nỗi khổ này đem đo lường được
và tai ương của tôi được để lên cân,
3hẳn chúng sẽ nặng hơn cát biển.
Đó là tại sao tôi nói chẳng nên lời.
4Mũi tên Đấng Toàn Năng bắn hạ tôi,
chất độc ăn sâu đến tâm hồn.
Đức Chúa Trời dàn trận chống lại tôi khiến tôi kinh hoàng.
5Tôi không có quyền phàn nàn chăng?
Có phải lừa rừng kêu khi không tìm thấy cỏ
hay bò đực rống lúc không có thức ăn?
6Có ai không than phiền khi thức ăn nhạt nhẽo?
Có ai muốn lòng trắng trứng vô vị chăng?
7Tôi không muốn đụng đến thức ăn;
nghĩ tới thôi, tôi đã thấy buồn nôn!

8Ôi ước chi tôi được dâng lời thỉnh nguyện,
rằng Đức Chúa Trời sẽ ban cho điều tôi mong mỏi.
9Tôi ước gì được Ngài nghiền nát.
Ước gì Ngài đưa tay chấm dứt đời tôi.
10Ít nhất tôi cũng được vui thỏa trong việc này:
Dù đau đớn không nguôi,
tôi cũng không chối bỏ lời của Đấng Thánh.
11Nhưng tôi không còn sức chịu đựng.
Tôi không còn gì để kéo dài cuộc sống.
12Có phải tôi có sức của đá?
Chẳng lẽ thân tôi được tạo bằng đồng?
13Không, tôi hoàn toàn bất lực,
không có cơ hội nào thành công.

14Người tuyệt vọng cần bạn bè thương xót,
nhưng anh lại buộc tội tôi không kính sợ Đấng Toàn Năng.
15Anh em tôi ơi, anh thay đổi thất thường như dòng suối
chảy tràn ngập bờ vào mùa xuân
16khi nước dâng lên vì đá chảy và tuyết tan.
17Nhưng khi mùa nắng hạn đến, nước sẽ không còn.
Dưới sức nóng lòng khe thành khô cạn.
18Đoàn bộ hành rẽ đường tìm nước,
nhưng họ chết khát vì không còn gì để uống.
19Khách bộ hành Thê-ma đi tìm nước;
đoàn thương gia Sê-ba tràn đầy hy vọng.
20Họ trông mong nhưng lại thất vọng.
Khi đến nơi, niềm hy vọng liền tan biến.
21Nay các anh cũng chẳng giúp gì tôi.
Mới thấy điều kinh khủng đã sợ hại đến bản thân.
22Nhưng tại sao? Có bao giờ tôi hỏi xin anh cung cấp nhu cầu?
Tôi có cầu xin bất cứ điều gì của anh đâu?
23Tôi có nhờ anh cứu tôi khỏi tay kẻ thù,
hay chuộc tôi khỏi kẻ hà hiếp?
24Hãy chỉ dạy, tôi sẽ im lặng lắng nghe,
xin vạch ra những gì tôi đã làm sai.
25Tôi vốn biết lời thành thật nhiều khi gây đau đớn,
nhưng lời biện luận của anh chứng tỏ được gì?
26Có phải anh chê trách lời tôi nói,
và xem lời một người khốn khổ như gió thoảng ngoài tai?
27Thật sự các anh như đã rút thăm chia chác với người mồ côi,
còn nhẫn tâm bán đứng bạn bè.
28Hãy nhìn tôi!
Có lẽ nào tôi nói dối trước mặt anh?
29Xin đừng cho rằng do tội của tôi,
vì tôi không làm điều gì sai trái.
30Anh nghĩ rằng tôi nói dối sao?
Chẳng lẽ nào tôi không biết phân biệt điều sai trái?”